Tôi là người đã viết bài chia sẻ "
Nhiều bạn nói sao tôi không về giúp đỡ đất nước. Tôi không phải là giáo sư, bác sĩ hay nhà khoa học để có thể giúp đỡ đất nước. Tôi chỉ nói tôi có được thành công nhất định ở lứa tuổi tôi để đạt được mơ ước của bố mẹ tôi đã tạo được điều kiện cho tôi du học và không phụ lòng cha mẹ. Tôi cũng chưa giàu có đến mức có thể mang tiền về Việt Nam để giúp đỡ đất nước. Là lớp đi du học trước, tôi cũng giúp đỡ nhiều bạn trẻ mới từ Việt Nam hoặc các nước khác tại trường đại học của tôi để các bạn hiểu được cuộc sống và văn hóa Mỹ.
Tôi không lên án hay chê trách Việt Nam. Tôi luôn tự nhận biết tôi là người Việt Nam, đất nước Việt Nam đã nuôi tôi khôn lớn, cho tôi điều kiện ra nước ngoài học tập, giáo dục tôi trưởng thành hơn ở đất nước Mỹ. Không thể phủ nhận có rất nhiều bạn trẻ ngày nay ở Việt Nam rất giỏi, sử dụng vài ngoại ngữ và thu nhập cao nhưng không ít bạn trẻ dựa dẫm vào gia đình, tiêu xài hoang phí. Ở Mỹ cũng có người như vậy, nhưng đa phần người Mỹ từ Mỹ đen tới Mỹ trắng hay những người nhập cư, họ đều phải lao động. Không bố mẹ nào mua nhà, mua ô tô cho họ, kể cả muốn đi đại học cũng phải tự trả tiền bằng cách vay chính phủ hay làm thêm.
Tôi nói không quen cuộc sống ở Việt Nam nữa vì tôi sợ cách tiêu tiền của người Việt Nam (tất nhiên là chỉ dám đề cập đến người có thu nhập cao ở thành phố, hoặc những người bán đất, bán nhà). Ngay bản thân tôi đến bây giờ nếu khát nước, muốn mua một chai nước ngọt giá 1 USD cũng phải suy nghĩ nên mua hay về nhà uống nước. Tôi sống trong căn nhà nhỏ nhưng tiện nghi hiện đại, tôi đi xe ô tô mới nhưng chỉ là loại trung bình và không bao giờ đổi xe nếu không bị hỏng. Tôi đi shopping một năm hai lần vào mùa đông và mùa hè mà phần lớn là mua cho con cái. Con tôi học trường đắt tiền nhưng vẫn mặc quần áo cũ và đọc sách truyện từ cửa hàng đồ cũ và không có nhiều đồ chơi. Đây là lý do tại sao tôi có tiền mua nhà. Ở Mỹ, rất nhiều sự cám dỗ nếu bạn không biết kiểm soát bản thân.
Tôi về Việt Nam, mang tiếng lấy chồng Tây rồi tự nhiên phải đi ăn nhà hàng đắt tiền, phải mặc quần áo đẹp, rồi ở khách sạn sang trọng. Người ta đâu có biết Tây hay Việt Nam đều phải lao động. Ở Việt Nam bán một mảnh đất có mấy trăm ngàn đôla. Ở Mỹ như chúng tôi làm gì có mấy chục ngàn đôla tiết kiệm. Chỉ có tiền lương hàng tháng rồi tích cóp mua nhà trả góp cho ngân hàng. Bởi vậy với tôi Việt Nam là thiên đường của sự yêu thương, tình cảm gia đình, là ký ức tuổi thơ là nơi đã sinh ra tôi. Nhưng nước Mỹ là thiên đường nơi mang cho tôi cuộc sống đầy đủ, cơ hội và sự thành đạt bằng chính sức lao động của tôi. Còn nếu nói đến nên ở Việt Nam hay ở Mỹ thì tôi vẫn nói ở đâu có việc làm, có thu nhập là nơi bạn nên sống ở đó.
anhchu - VnExpress.net |